Trận tranh huy chương đồng. Thành thật mà nói, đối với tôi, cả hai đội bóng này đều hoàn toàn xứng đáng có mặt trong trận chung kết. Nhưng lần này, may mắn đã lựa chọn một Tây Ban Nha kỷ luật và một Argentina quả cảm. Bóng đá là thế — nó có thể rất nghiệt ngã.
Đội tuyển Pháp này đang trải qua một giai đoạn đặc biệt trong lịch sử của mình. Tôi muốn so sánh nó với kỷ nguyên của Zidane vào đầu những năm 2000. Tài năng đẳng cấp thế giới ở mọi vị trí, một băng ghế dự bị tràn ngập những cầu thủ mà bất kỳ đội tuyển quốc gia nào cũng thèm khát. Và Anh, xét về chất lượng, không hề kém cạnh bất kỳ ai trên hành tinh này. Hai đội bóng xứng đáng khép lại giải đấu này một cách phong cách và ra về với những tấm huy chương.
Nhưng đó chính là điểm đặc biệt của bóng đá — bạn phải chiến đấu cho đến tiếng còi mãn cuộc, chứ không chỉ cho đến khi bạn ghi bàn hay để thủng lưới. Bạn không thể bước vào trận tranh hạng ba với cái đầu cúi thấp. Huy chương World Cup vẫn là huy chương World Cup.
Bây giờ, hãy nhìn vào sân cỏ. Trong những trận đấu như thế này, khi áp lực của trận chung kết đã tan biến, các đội thường trút bỏ gánh nặng và chơi một thứ bóng đá cởi mở. Và ở đây, một lần nữa, tôi chỉ là một người hâm mộ. Hãy nhìn xem ai đang có mặt trên sân — Mbappé, Kane, Olise, Bellingham, Dembélé. Đó là một bữa tiệc cho bất kỳ ai yêu thích bóng đá tấn công.
Tôi sẽ cổ vũ cho những bàn thắng, cho sự quả cảm, và cho những khoảnh khắc đẹp đẽ mà những chàng trai này biết cách tạo ra.
Lựa chọn của tôi: cả hai đội đều ghi bàn và trên 2.5 bàn thắng.